Người ta thường nghĩ về phở như thế này:

Quấn quýt đường gân, chen thớ thịt

Thơm thơm mùi bánh, quyện mùi xương

Tái, nạm, gầu, gân hoa mắt lựa

Tương, chanh, ngò, húng tỏa ngát hương.

Trong nền ẩm thực Việt cực kỳ đa dạng, phở vẫn luôn được nhớ đến trong tâm thức mỗi người.

Tại sao lại là phở?

Ôi! Cái tô phở sao mà thi vị. Vào quán chờ vài phút, mùi hương phở lan lan từ nồi nấu. Trấn tĩnh cái bao tử kêu réo rột rẹt … và rồi tô phở bốc khói, quyện mùi hành, ngò, nước lèo cũng hiện ra trên bàn. Không thể chờ nữa, muỗng nước lèo đầu tiên phải húp thật nhanh, thật kêu cho ngọt, thơm cái miệng, cho êm cái bao tử đã. Xong rồi mới thương cái miệng, ôi sao mà nóng! Phỏng cái miệng rồi…vậy mà cứ phải làm thêm vài muỗng nữa, êm rồi mới thêm gia vị được. Nào chanh, tỏi, tương…rau thơm, giá, hành đủ loại, cứ việc thêm vào tùy sở thích. Người Việt nam ai cũng từng ăn phở, ăn nhiều lần và có khi còn bỏ cả cơm vì phở. Sao thế nhỉ? Có lẽ vì phở luôn ngọt ngào, đầy đặn, ngon lành.

Phở là của mọi người

Từ phú hào, tư sản tới người lao công, nông dân chân chất, từ cô tiểu thư đài các tới bà lão tóc bạc phơ… mọi người đều thích phở. Tiệm phở là nơi cặp đôi lúng liếng mắt ướt rủ nhau ăn cho ấm bụng. Tiệm phở cũng là nơi gia đình quây quần khi đổi món, là nơi nhìn ngắm những gương mặt hạnh phúc đủ đầy, cha chăm con, chồng chăm vợ, cháu chăm ông bà, bạn bè bao nhau trong tình hòa ái. Phở thì đích thị phải là phở rồi! Nước lèo hầm xương ống, tủy béo. Vị thuốc bắc thoảng nhẹ, gia vị vừa ăn. Thịt bò đủ loại, bò nóng tươi, làm kỹ. Có khác chăng là sự trân trọng thực khách tới ăn. Mỗi tô phở mang ra phải đầy đặn, ngon và nóng. Khách vào bàn luôn sạch sẽ, đủ đồ. Khi thực khách đứng lên, ông chủ quán luôn hỏi nhỏ một câu: “ Anh, chị ăn có vừa miệng không ạ” rồi “Cám ơn”. Mỗi tô khách ăn xong nước trong tô sạch hết ấy là niềm vui của chủ quán!

Tại sao có tên gọi Phở Một Đô?

Tên Phở 1 Đô là mong muốn phục vụ khách Việt và giới thiệu cho cả khách Tây. Mấy anh Tây mũi dài vào quán, thấy tô phở Việt, nghe mùi nước súp là cứ muốn thọc cả cái mũi vào. Chủ quán dạy khách Tây ăn phở nghe ngộ ngộ: “ Đũa, muỗng đồ gắp, múc nằm nơi Hà nội – Mở nắp nè nè. Ớt, chanh, tương, giá, mắm ngay khúc miền trung thương nhớ. Cái tô trước mặt ngon lành, thơm ngọt, thịt nhiều ăm ắp là ngay chỗ Sài gòn!”. Nghe ông ấy chỉ như thể là tô phở Việt nam trải khắp chiều dài dân tộc. Bởi thế, đặt cái tên Phở Một Đô cho Tây nó biết.

Sáng, trưa, chiều, tối khi nào nghe bụng sôi sôi bạn cứ vào google và bấm Phomotdo và ghé ủng hộ nha, có chỉ đường luôn đấy, hay là đặt online đều được! Cám ơn nha…

Viết tại Phở Một Đô, 76 Phạm Viết Chánh, Bình Thạnh